Điểm sáng của khối 8 là “bản đồ thể loại” giàu màu sắc: múa đơn, múa đôi, múa nhóm với đường nét dứt khoát; nhảy đơn, nhảy đôi, nhảy tập thể rộn ràng; tiết mục kể chuyện mộc mạc mà sâu lắng; khiêu vũ mềm mại, dân vũ tươi vui kết nối cả tập thể. Mỗi hình thức là một ngôn ngữ riêng để nói lời cảm ơn, nhưng tất cả gặp nhau ở tinh thần chung: sáng tạo có chủ đích, kỷ luật tốt, đồng đội hết mình.
Không ít tiết mục ghi điểm vì biết tiết chế để bật lên điểm nhấn: có lớp chọn ca khúc quen thuộc nhưng làm dày bè để điệp khúc bung nở; có lớp khéo lồng lời dẫn ngắn để khán giả nắm được câu chuyện trước khi nhạc nổi; có lớp điểm xuyết nhạc cụ mộc như guitar, sáo, cajon để nhịp “live” gần gũi chạm vào người nghe. Trang phục thống nhất tông, phụ kiện vừa đủ giúp ánh nhìn tập trung vào giọng hát, vũ đạo và thông điệp tri ân. Sau vài phút lấp lánh trên sân khấu là hàng giờ bền bỉ nơi phòng học: xếp hàng – đổi đội hình đúng nhịp, đếm phách chuẩn, giữ nụ cười khi di chuyển. Những điều tưởng nhỏ ấy làm nên “chất” khối 8: làm việc nghiêm túc, ứng xử văn minh, tôn trọng bạn diễn và khán giả.
(Ban giám khảo làm việc nghiêm túc - đối chiếu thang điểm và trao đổi nhanh trước mỗi tiết mục)
(Những tiết mục văn nghệ khối 8 trong “Giai điệu tri ân” – giọng hát trong trẻo, vũ điệu rộn ràng và thông điệp biết ơn thầy cô lan tỏa khắp sân trường)
“Giai điệu tri ân” của khối 8 vì thế không chỉ là một buổi biểu diễn, mà còn là bài học sống động về biết ơn và trách nhiệm. Biết ơn thầy cô bằng lời ca, bước nhảy; trách nhiệm với tập thể bằng đúng giờ, đúng nhịp, đúng kịch bản. Khi tiếng nhạc lắng xuống, còn ở lại là sợi dây gắn kết ấm áp, là niềm tự hào trong sắc áo Chu Văn An, là động lực để mỗi ngày đến trường đều thêm một chút cố gắng – học tốt hơn, sống đẹp hơn và yêu thương nhiều hơn.