Bằng cách tổ chức mạch bài rõ ràng, cô giáo giúp học sinh nắm vững những yêu cầu cơ bản của thể thơ tám chữ: số tiếng trong một dòng, nhịp điệu, cách gieo vần, sự hài hòa giữa ý và lời, giữa cảm xúc và hình ảnh. Những ví dụ minh họa được lựa chọn vừa sức, gần gũi đã trở thành “điểm tựa” để học sinh nhận diện đặc trưng thể loại, từ đó tự tin bước vào phần thực hành sáng tác.
Không khí lớp học trở nên rộn ràng khi học sinh được khuyến khích chia sẻ ý tưởng, trao đổi theo nhóm và cùng nhau hình thành những câu thơ đầu tiên. Mỗi ý tưởng được lắng nghe, mỗi cách diễn đạt được gợi mở, chỉnh sửa nhẹ nhàng để câu chữ thêm trong sáng và giàu sức gợi. Có những vần thơ viết về thầy cô với lòng biết ơn chân thành, có những dòng thơ gọi tên tình bạn hồn nhiên, cũng có những hình ảnh rất đời thường của mái trường, quê hương, người mẹ… bỗng trở nên dịu dàng hơn khi đi qua nhịp tám chữ.
Điều đáng quý là trong quá trình sáng tác, học sinh không chỉ “làm cho đúng” mà còn học cách “làm cho hay”: biết chọn hình ảnh, biết tiết chế câu chữ, biết tìm nhịp điệu phù hợp để cảm xúc được nâng niu. Dưới sự đồng hành của cô giáo Lê Thị Dịu, giờ học trở thành một không gian an toàn để các em thử, sai, sửa và trưởng thành; để những ngượng ngùng ban đầu dần nhường chỗ cho sự tự tin khi dám bộc lộ cảm xúc bằng ngôn từ của chính mình.
Tiết học khép lại nhưng dư âm còn đọng lại trong ánh mắt hào hứng và những trang vở còn thơm mùi mực mới. Từ những câu thơ mộc mạc, học sinh thêm yêu tiếng Việt, thêm trân trọng vẻ đẹp của ngôn từ và nhận ra rằng mỗi cảm xúc đều có thể được gọi tên theo cách rất riêng. Chắp cánh cảm xúc bằng vần thơ tám chữ, các em không chỉ rèn một kĩ năng Ngữ văn, mà còn được bồi dưỡng một năng lực quan trọng hơn: biết lắng nghe trái tim mình và biết diễn đạt điều đẹp đẽ ấy thành lời.