Tại lớp 7A9, “Mùa xuân nho nhỏ” đến với học trò như một lời thì thầm dịu nhẹ mà thấm sâu. Các em bắt gặp trong câu chữ vẻ đẹp của đất trời, của lao động bình dị, và nhất là thông điệp sống có ích: mỗi người góp một “mùa xuân” bé nhỏ cho lớp, cho trường, cho cộng đồng. Ý nghĩa của tiết học không nằm ở việc nhớ bao nhiêu biện pháp tu từ, mà ở chỗ trái tim biết rung động trước cái đẹp, biết ước ao trở thành người tử tế và bền bỉ gieo điều thiện trong đời sống thường ngày.
(Tiết dạy của cô giáo Ngô Thùy Dung tại lớp 7A9)
Tại lớp 6A9, Tiếng Việt hiện lên như một “sân tập” để câu chữ khỏe khoắn và giàu sắc thái hơn. Khi hiểu trung tâm – phụ trước – phụ sau trong cụm động từ, cụm tính từ, học sinh nhận ra mình có thể nói, viết rõ ràng và giàu biểu cảm: thêm một phụ trước để dịu giọng, đổi một phụ sau để tăng nhấn mạnh. Ý nghĩa của tiết học là trao cho các em chiếc “bộ đồ nghề” ngôn ngữ: biết diễn đạt mạch lạc, biết điều chỉnh nhịp điệu, biết làm cho ý tưởng trở nên thuyết phục và nhân văn.
(Tiết dạy của cô giáo Bạch Thị Thu Hường tại lớp 6A9)
Điểm gặp gỡ của hai tiết học nằm ở sự nuôi dưỡng từ gốc: thơ ca bồi đắp tình yêu cái đẹp, tinh thần biết ơn và khát vọng cống hiến; luyện tập Tiếng Việt rèn thói quen nghĩ cho đúng – nói cho hay – viết cho chuẩn. Khi trái tim và câu chữ đồng điệu, lớp học trở thành không gian tích cực, nơi học sinh vừa biết cảm, biết nghĩ, vừa dám nói điều hay và làm việc tốt.
(Tổ Ngữ văn họp tổ rút kinh nghiệm)
Kết thúc hai tiết dạy, tổ Ngữ văn họp rút kinh nghiệm trong tinh thần cởi mở, ghi nhận những điểm sáng về cảm hứng học tập, về sự tự tin của học sinh khi bày tỏ suy nghĩ, đồng thời thống nhất điều chỉnh cách đặt câu hỏi, hệ thống ví dụ và phiếu học tập để các giờ sau thêm rõ ràng, truyền cảm và hiệu quả. Từ hội giảng, tinh thần “cùng học – cùng tiến” tiếp tục lan tỏa trong tổ chuyên môn, góp phần bồi đắp một môi trường học đường ấm áp, giàu tri thức và cảm hứng.