Điều dễ nhận ra ở giờ học này là văn bản không bị tách khỏi cảm xúc. Từng hình ảnh, từng sắc thái của ngôn từ được mở ra trong sự chậm rãi vừa đủ, để học sinh không chỉ nắm được nội dung mà còn cảm được cái chất rất tinh tế của tác phẩm. Có những vẻ đẹp nếu chỉ đọc để lấy ý thì sẽ rất dễ đi qua, nhưng khi được dẫn dắt đúng nhịp, học sinh bắt đầu nhận ra phía sau câu chữ là cả một thế giới của không khí, của tâm trạng và của những rung động tưởng như rất nhỏ mà lại có sức lan toả rất sâu.
(Những phút giây suy ngẫm và những chia sẻ chân thành của học sinh đã làm nên một giờ đọc văn sâu lắng tại lớp 8A1)
Tiết học không nghiêng về sự sôi nổi bề ngoài, mà giữ một mạch lắng cần thiết để học sinh có thể thật sự ở trong văn bản. Từ những trao đổi trên lớp, có thể thấy các em không chỉ đang trả lời câu hỏi, mà đang tập nhìn văn chương bằng một ánh nhìn tinh hơn, mềm hơn. Các em học cách dừng lại trước một chi tiết, học cách tự hỏi vì sao một hình ảnh lại gợi cảm đến vậy, và học cách diễn đạt điều mình cảm được bằng chính ngôn ngữ của mình. Chính quá trình ấy làm nên giá trị của giờ đọc văn: không chỉ là học về tác phẩm, mà còn là học cách đến gần cái đẹp.
Ở tiết hội giảng này, cô giáo Đỗ Phương Nam không đẩy bài học theo hướng nặng về phân tích, cũng không biến giờ học thành sự xếp đặt những kết luận có sẵn. Cô giữ cho lớp học một độ mở, để học sinh có không gian suy nghĩ, có cơ hội bộc lộ cảm nhận và từng bước đi vào chiều sâu của văn bản bằng trải nghiệm riêng. Nhờ vậy, giờ học giống như một cuộc gặp gỡ với văn chương, nơi mỗi em đều có thể mang về cho mình một ấn tượng, một dư âm, một điều gì đó rất riêng.
Có lẽ điều đáng quý nhất mà tiết học để lại là cảm giác văn chương vẫn có thể chạm tới học sinh bằng con đường rất tự nhiên. Không cần phô trương, không cần ồn ào, chỉ bằng sự tinh tế trong cách dẫn dắt và sự đồng điệu trong cảm nhận, giờ học đã giúp một văn bản nước ngoài trở nên gần gũi hơn, sống động hơn và có khả năng ở lại lâu hơn trong tâm trí học sinh. Đó cũng là lúc việc đọc không còn chỉ là một hoạt động học tập, mà trở thành một trải nghiệm nuôi dưỡng tâm hồn.